Chuyện đêm 7: BƯỚC NGOẶC CUỘC ĐỜI

CON ĐƯỜNG VƯƠN LÊN CỦA MỘT OSIN TỈNH LẺ Cô mừng vì Anh Chị còn quý mình và cần sự có mặt của mình. Cô tự hào vì mình đã là OSIN để lại dấu ấn khó phai... và đồng ý trở lại làm OSIN TẬP 2 không ngần ngại.

Ngày đăng: 23-01-2016

542 lượt xem

Chuyện đêm 7:  BƯỚC NGOẶT CUỘC ĐỜI

Ba mẹ lại được làm chung là niềm vui của cô. Em út cũng có việc làm thêm hỗ trợ cho việc học.

Sau chuyến Mùa Hè xanh cô được trải nghiệm được công tác tình nguyện nơi núi rừng ĐẮC NÔNG. Cô thấm thía được cái thiếu thốn của bà con phải lam lũ trên nương, trẻ em thì nhem nhuốc, đầu tóc, móng tay chắc mấy tháng không cắt....

Theo lịch thì đội cô có 1 ngày cắt tóc trẻ em, chưa kịp chuẩn bị sáng sớm tinh mơ đã thấy gần trăm em xếp hàng chờ...... Từ nhỏ cô chưa cắt tóc cho ai vậy phải làm sao với đám trẻ con đây? cô đành cho tất cả các bé một kiểu tóc như nhau là: để mái và cắt ngang vai, từ sáng đến chiều cắt xong cô có một đội hình nhí như người mẫu trong chương trình " đi tìm ẩn số", vui lắm.

Một điều rất lạ là các em tập trung mà không hề có cha mẹ đi cùng. Hỏi ra mới biết chúng quen ở nhà một mình vì cha mẹ lên rẩy chiều gà đi ngủ mới về. Có em chỉ ăn dưa leo, dưa hấu hay trái gì của rừng qua loa và xúm nhau chơi tới chiều..

Ôi! trẻ em thành phố quá may mắn so với dân tộc thiểu số, cô nghĩ vậy. Đó cũng là kỷ niệm đáng nhớ của thời sinh viên.

Cô ra trường xin làm cho công ty nước ngọt được vài tháng, nhận thấy chủ làm không có Tâm không nghĩ tới lợi ích sức khỏe mà chỉ lo lợi nhuận. Cô nghỉ việc và lại loay hoay với xin việc làm.

Trong lúc chờ đợi thì Anh Chị mà cách đó 6 năm cô làm OSIN đã liên lạc với cô. Cảm giác hơi ngại ngùng, xa Anh chị bao năm nhưng cô chưa làm được gì cho ngon lành.

Anh ấy hỏi thăm và cô cũng kể sơ trãi qua khó khăn và lăn lộn giữa chốn thị thành như thế. Anh bảo sao không liên lạc gì Anh chị, khó khăn anh chị giúp mà…Anh chị có nghe thông tin từ người quen nên mới kiếm cô.

Anh bảo: "Em họ đã vào thay Cô khi đi xa gia đình đến gần đây. Anh chị cũng cho em họ vừa trông coi nhà cửa vừa học xong nghề tóc rồi. Cô bé ấy ra nghề và mở tiệm và sắp lấy chồng nữa. Mấy tháng nay anh chị kiếm người giúp việc khó quá và chẳng vừa ý.  Nhờ em giúp đỡ vài tháng cho con trai của anh đủ tháng đi nhà trẻ là được.  Anh chị còn nói bây giờ em đã khác cũng học hành có nghề nghiệp rồi anh chị biết. Nhưng Anh chị kẹt và không kiếm ra người tin tưởng như hai chị em đã ở nhà Anh. 5 tháng đó em vừa trông cháu và trau dồi thêm tiếng anh, vi tính xong xuôi anh chị giúp đở cho công việc tốt hơn, long bong kiếm việc không như ý đâu…”

 Cô mừng vì Anh Chị còn quý mình và cần sự có mặt của mình. Cô tự hào vì mình đã là OSIN để lại dấu ấn tốt.

Cô hỏi ý Ba cô cùng anh BA  và đồng ý trở lại làm OSIN TẬP 2 không ngần ngại.

Anh chị còn cho tiền về ăn tết quê rồi vào làm.

Anh Ba đi suốt chặng đường cô đi nên ảnh đã trở thành người đàn ông của đời cô. Mặc dù vậy ảnh vẫn tôn trọng cho cô làm tiếp với anh chị. Kể ra thì xấu hổ mà cũng phải kể thôi. Về tết năm đó vui vẻ khoe mọi người vì biết sẽ có một tương lai tốt hơn sau khi ở lại với anh chị. Hơn nữa cũng học có cái nghề rồi.

Cô là người ham sự nghiệp mong muốn là xong đại học có công việc tốt mới lập gia đình....

Còn 2 ngày nữa là Tết cô cứ ói hoài chắc bao tử lại hành....em gái cô kêu hay có khi nào chị có bầu. Cô la: "khùng"........ Cuối cùng phát hiện là có “em bé”. Cô và Anh Ba ăn cơm trước kẻng mà cô chẳng biết kế hoạch. Lòng cô rối bời và cảm thấy hụt hẫng,..... biết ăn nói làm sao với cha mẹ hai bên? nói sao với anh chị đây? Bỏ con thì càng không được, hai chị em cô dấu mẹ. Em gái thấy vậy lén đi mua hộp sữa về cho chị.  Lòng như ngồi trên đống lửa. Vừa lo vừa buồn, chưa chuẩn bị gì cả, chưa có tương lai sao cưới nhau......... Gọi điện cho Anh Ba ảnh mừng húm, kêu là cưới thôi. Cô bó tay luôn. Vì cô lỳ lỳ kéo dài có sự nghiệp đã. Còn ảnh theo đuổi bao lâu rồi có cơ hội lên ngôi.

Biết làm sao?  mắc cở lắm, nói sao với anh chị giờ? Cô chỉ biết nhắn tin nói rõ sự thật, không dám gọi điện phân giải, mặt mũi đâu mà nói. Tiền thì nhận, lời thì hứa rồi… giờ thất hứa. Xấu hổ vô cùng. Anh chị nhận được tin cũng biết nói gì giờ…

Và lại một lần nữa cô không liên lạc với Anh Chị cho đến khi con cô 6 tuổi vô tình gặp ở nhà người quen mà thôi. Cô cứ lẽn trốn xa xa ra, xấu hổ vẫn chưa quên.

Cuộc đời cô rẽ sang hướng khác!

Thế là cô lấy chồng ở tuổi 27 với sự vui vẻ của 2 bên nhưng không được lạy ông bà và phải đi cửa sau.....một lần nữa dang dở ước mơ đại học quay về với vai trò làm vợ làm mẹ.

Mới ra trường chưa có việc ổn định. Em bé lớn thì dần lên trong bụng mẹ và cô lại chịu khó kiếm đồng tiền lẻ bằng công việ vặt tại phòng trọ. Cắt chỉ, kết cườm, …kiếm vài chục ngàn một ngày cũng phải thêm.

Em bé ba tháng, cô chẳng chịu yên, ở nhà ít việc phí thời gian nên 3,5,7 cô vác cái bụng bầu lên xe bus đi học thêm chứng chỉ kế toán. Cô cứ lo là chưa học xong là tới ngày sinh con rồi. Chồng kêu ở nhà cô chẳng nghe lời. Vậy là cô lấy được chứng chỉ 7 ngày sau là sinh con.

Sau ca mổ cấp cứu ấy đứa con gái sinh ra trong vòng tay vui mừng của 2 gia đình. Cô hạnh phúc khi được làm mẹ. Nhưng con đầu lòng và cũng thân gái phận dâu vậy là cô theo mẹ chồng về miền tây. Lại sống một môi trường mới khá xa với thành phố, mặc dù ai cũng đón mừng nhưng cô thấy buồn. Vì chồng cô ở lại sài gòn làm. Mẹ ruột cô thương con nhưng không biết làm sao cả. Con mình là phận dâu nên đành vậy. Con gái cô chỉ ở gần bà ngoại vài ngày tuổi là về quê nội.

Vợ chồng cô người một nơi.  Và buồn hơn là cô lấy chồng sớm, lại khó khăn vậy làm sao để xây dựng gia đình như ao ước nơi thành phố đây?  Ngày cô lên xe về nhà chồng mẹ cô đã khóc. Và một điều gì đó đã hình thành trong mắt mẹ, ánh mắt kỳ lạ… thôi con về đi tết mẹ về đó thăm con.

Về miền quê mẹ chồng chăm lo tốt, cô vừa lo con vừa làm nương vườn cùng gia đình chồng. Cô vốn xuất thân là nông dân nên công việc ở quê không khó gì với cô. Nhưng lòng cô hướng về sài gòn nơi đó có chồng và cha mẹ mấy em của cô. Cô hay khóc thầm mỗi khi  đêm về hay khi con bé đau ốm. Cô cảm thấy cuộc đời không mấy suôn sẻ cho cô cứ lên xuống như thủy triều vậy....

Nhưng chưa đủ thử thách cho cô đâu, bạn chờ cô kể tiếp nhé.

 

 
 
 
GỌI NGAY 0936 80 84 48
ĐỂ TÌM ĐƯỢC DỊCH VỤ I-LOVE-OSIN AN TOÀN, TẬN TÂM NHẤT

I LOVE OSIN
*** Tỏa Sáng Phụ Nữ Việt ***

Địa chỉ: 

Hotline: 0936 80 84 48

Bình luận (0)

Gửi bình luận của bạn

Captcha