Chuyện đêm 6: TRỞ LẠI MÁI TRƯỜNG NĂM 22 TUỔI

CON ĐƯỜNG VƯƠN LÊN CỦA MỘT OSIN TỈNH LẺ “Con học xong lớp 9 cách đây 6 năm con muốn học tiếp được không? Nhiều tiền không? Sáng bán cháo tối học được không?” Thầy bảo: 6 năm còn nhớ gì không? Cô trả lời gọn khô: “dạ không”. Nhưng con thấy đi bán vậy vất vả họ ép quá. Con sẽ cố gắng miễn thầy nhận con à.

Ngày đăng: 23-01-2016

474 lượt xem

Chuyện 6:  TRỞ LẠI MÁI TRƯỜNG

CON ĐƯỜNG VƯƠN LÊN CỦA OSIN TỈNH LẺ

Cô đã làm được nhiều việc nhỏ cô tự hào nhưng trong tâm cô biết mình không đủ sức bươn chải chen lấn với “chợ trời” mà cô đã trải qua. Họ dành nhau từng gang tấc đường, từng cái chổ trú mưa.. cô chạnh lòng mỗi khi bị ép, bị bắt nạt.

Ngày ngày đẩy xe cháo qua đường Vũ Tùng thấy học sinh đi học cô thèm lắm. Cô ao ước như vậy.....Đêm về cô trằn trọc; đi làm việc vừa cạnh tranh nhau mà còn phải theo nắng theo mưa hoài, không ổn định.  Cô nghĩ nếu không có nghề, không có ai phụ giúp một thân mình giữa lòng Sài Gòn khó lắm. Vậy chỉ có học vấn lên cao, khả năng kiếm việc dễ hơn và sẽ không cực như ba mẹ đâu…

Nghĩ đơn giản vậy cô vào TTGDTX Bình Thạnh gặp thầy giáo hỏi một mạch: “Con học xong lớp 9 cách đây 6 năm con muốn học tiếp được không thầy? Nhiều tiền không thầy? Sáng bán cháo tối học được không thầy?”

Thầy bảo: "Bỏ học 6 năm còn nhớ gì không?

Cô trả lời gọn khô: “Dạ không”. "Nhưng con thấy đi bán vậy vất vả, họ ép quá. Con sẽ cố gắng miễn thầy nhận con à"

Thầy bảo: "Lớp ngày mặc áo dài và kỷ luật như học sinh bình thường không phải dễ như ban đêm đó, con về suy nghĩ lại đi."

Cô thích đi học và biết tình hình bán cháo không thể học được. Cô quyết định nghỉ bán cháo kiếm việc làm đêm và đi học bổ túc.

Cô hơi chạnh lòng khi nghĩ về gia đình nếu đi học thì không có dư tiền gửi cho mẹ. Điện về xin mẹ cho đi học và thông báo sẽ khó khăn về tài chính con sẽ không gửi tiền được.

 Mẹ cô bảo: "Con đã hy sinh cho nhà bao nhiêu năm, mẹ có lỗi lắm, nếu con còn muốn tiếp sự nghiệp thì con cứ làm đi. Mẹ tự lo được"

Cô vui lắm, nghe được đến trường là khoái chí, lòng cứ nghĩ tới viễn cảnh xa xôi hơn, được làm công việc tốt, đi đây đi đó..

Cuối năm 2002 cô vào lớp 10 năm tròn 22 tuổi

(hình ảnh mang tính minh họa)

Cô giáo hỏi:  “Con nhiêu tuổi?”.  "Dạ 22", cô trả lời.

Cả lớp ồ cười vì chẳng có ai lớn vậy ở trong lớp đó, toàn thua cô 6 tuổi vì cô chậm 6 năm. Cô nghẹn lại nhìn xung quanh nhưng nén không khóc. 

Cô giáo hỏi tiếp: "Con còn nhớ gì? Định nghĩa hình bình hành cho cô đi"

Cô trả lời: "Dạ con không biết, quên hết rồi cô à."

Cô quát: “Vậy sao học con?”  Ánh mắt Cô giáo lúc đó cô nhớ mãi.

Cô bảo: “Từ từ con cố gắng”  thế là Cô giáo im lặng….vậy cô qua cửa ải rồi.

Cô ngồi gần bảng và chăm chú tối đa bài học. Vậy mà có hiểu gì đâu, trong đầu toàn là việc osin và cháo với tô, hình ảnh ngoài chợ đời không à.... giai đoạn đó tinh thần cô hơi nhún xuống.

Cô không bỏ cuộc, lỳ lỳ ra và bắt đầu đi hỏi mấy đứa học giỏi. Bài nào khó quá lên hỏi ngay thầy. Không hiểu hỏi, không hiểu hỏi, hỏi mãi vậy đó….hỏi đến nỗi tụi nhỏ sợ luôn.

Thời gian qua đi cô dễ thở hơn, thầy cô thương, bạn bè quý hơn khoảng cách gần lại. Cô thấy niềm tin mình tăng lên. Mấy đứa gọi cô là “BÀ NGOẠI”. Sau đó thời gian lại có đứa theo hỏi: “Ngoại ơi làm bài này sao, sao ngoại hiểu hay vậy?

Một mặt đi học một mặt chạy xe xin việc làm nữa chứ. Vài chổ không được cuối cùng cô được nhận làm phục vụ nhà hàng ban đêm ở quận 3. Chạy xe khá xa nhưng có việc là may rôi cô mừng lắm.

Ông chủ nhà hàng Dáng Xưa 33 Cao Thắng lại là Thầy Giáo. Khi biết được các học sinh, sinh viên đi làm đi học vươn lên là Thầy giúp đỡ. Những ngày học hai buổi cô cũng được ưu tiên vào trể. Miễn là làm tốt công việc. Cô cảm thấy được ông trời thương

Cô có được cả hai: công việc và học hành.

Cô bắt đầu chinh chiến với hai môi trường hoàn toàn khác nhau. Một nơi là bỏ hết cơm áo lo lấy kiến thức 100% và khi vào lớp thì cô như học sinh thực thụ đúng nghĩa. Một nơi lại toàn người lớn, tranh đua quyết liệt…. Lần đầu order con BABA cho khách ăn mà cô quên tính tiền làm cho cô đền 188.000đ, bằng 1/3 tháng lương đầu tiên và là một bài học cho cô.

Qua thời gian cô cứng cáp hơn, khéo léo hơn trong ứng xử và nhịn nhục. Thầy giáo chủ quán thấy được cô cố gắng và  làm để đi học nên thầy cũng quý.

Cô nhỏ con và không cao chị em làm chung cho cái tên luôn: “LÝ LÙN”, có khi gấp quá họ chỉ kịp gọi "LÙN". Khách hàng cũng quen với cái tên dễ thương đó. Anh em trong tổ chiều đến là cũng biết để phần cơm cho cô khi cô về muộn. Họ nhớ tới cô với ấn tượng với chiếc xe đạp cùng áo dài bay thẳng đến nơi làm.  Nơi đây cô cảm thấy Bình An và May Mắn.

Tối lại là anh em cùng nhau chia những đồng tiền bo lại để tổng kết lại ngày hôm nay. Nhiều thì hú hí còn ít thì mặt đứa nào đứa nấy méo xẹo vì không đủ sở hụi.

Thời gian cứ trôi, dù công việc hay tình cảm ra sao nhưng vào lớp học là cô quên hết và tập trung học mà thôi. Cuối năm họp phụ huynh chỉ có cô không có phụ huynh ở gần. Anh Ba đi họp luôn, ai hỏi cô kêu là “Chú” của cô.

Hơn 2 năm nổ lực không ngừng kết quả cô được xếp loại khá chỉ sau một bạn học thôi. Với ai là bình thường nhưng bản thân cô rất tự hào và cảm nhận thật sự hạnh phúc. Cô dẫn đầu trong các phong trào, hát hò văn nghệ gì cô đều tham gia.

Cô ao ước học đại học luôn mà không đậu được. Lại đi đường vòng ở Đại học Công Nghiệp

Với hai năm công nghệ thực phẩm, cô cũng tiếp tục vừa học vừa làm. Cô chăm chỉ không thi lại một môn nào trong lúc bạn bè phải tốn tiền khoản đó.

Lúc cuối kỳ không có thời gian học bài, cô nghĩ làm hai tháng và xin mẹ  300.000 đồng hổ trợ. Lần đầu cầm tiền của mẹ cô khóc vì thấy mình đi xa quen với gửi cho mẹ và tự lo thôi, sao lại phải sử dụng tiền của mẹ.  Đó là lần đầu và là lần cuối cô xin tiền mẹ.

Gần ra trường thì ba cô ở nhà không có việc làm, đi rừng không đủ sức. Cô lại hỏi Ba muốn vào Nam không?  Ba cô chịu và lại tiếp tục. Lúc đầu Ba chỉ làm phụ hồ thôi. 50 tuổi Ba cô vẫn còn khỏe. Cha con quây quần nhau trong căn phòng trọ. Mẹ ở nhà cũng còn mấy em.

Lúc này tiền bạc thì cô dồn cho đi học hết chẳng có gì nhưng cô có được học vấn. Cô mạnh mẽ và tự tin hơn.

Sau đó cô xin cho Ba vào làm cùng luôn. Thầy nhận cho ba làm phụ bếp. Ba cô lại tiếp xúc công việc lạ mà từ trước giờ chưa hề làm. Tội cho Ba nhưng không có cách nào khác. Ở quê cũng không kiếm ra tiền mới vào đây.  Sau đó Cô phải nghĩ làm vì không còn thời gian cho tốt nghiệp. Ba cô vẫn được Thầy giúp đỡ. Thầy rất tốt bụng và anh em trong đó rất yêu thương cô. Dù bao năm họp hành hội ngộ họ vẫn gọi đến cô. Thật sự hạnh phúc!

Có người bảo sao không kiếm ai giàu sang mà lấy cho cha mẹ đở khổ. Nhưng cô không làm được điều đó. Cô rất ngại phải sống nương nhờ hay thụ động, bản chất vậy rồi.

Lúc nào cô cũng đau đáu về gia đình và phải có sự nghiệp và lo cho gia đình.

Mẹ cô và mấy em cô rồi vào thành phố hết. Mẹ được thầy nhận làm bếp luôn. Gia đình cô đoàn tụ đầy đủ sau nhiều năm. Bỏ lại căn nhà ngoài quê cho bà con coi tạm.

Cô nghĩ mình đã đi đúng đường và hạnh phúc rồi nhưng liệu cuộc đời này có cho cô bình yên chưa. Cô lấy được bằng đại học như ao ước không?  Lại còn câu chuyện tiếp theo nhé bạn…

 
 
 
GỌI NGAY 0936 80 84 48
ĐỂ TÌM ĐƯỢC DỊCH VỤ I-LOVE-OSIN AN TOÀN, TẬN TÂM NHẤT

I LOVE OSIN
*** Tỏa Sáng Phụ Nữ Việt ***

Địa chỉ: 

Hotline: 0936 80 84 48

Bình luận (0)

Gửi bình luận của bạn

Captcha