Chuyện đêm 5: TRỞ THÀNH ”CHỦ QUÁN” CHÁO LÒNG 2000 ĐỒNG

CON ĐƯỜNG VƯƠN LÊN CỦA MỘT OSIN TỈNH LẺ Một ngày chủ nhật Anh Hai Th về thăm mẹ và mất tích luôn. Cả gia đình ảnh và mấy anh em tìm mọi cách, công an cũng vô cuộc mà không có câu trả lời. Cô hụt hẫng vì Anh Hai là chổ dựa tinh thần và là cựu nhân viên, cái gì khúc mắc đều nhờ anh cả. Ai cũng đi tìm, đi tìm…. mãi 8 năm sau công an chỉ xác minh được chiếc xe của ảnh mà thôi.

Ngày đăng: 22-01-2016

536 lượt xem

Chuyện đêm 5:  BÁT CHÁO LÒNG 2000.Đ

CON ĐƯỜNG VƯƠN LÊN CỦA MỘT OSIN TỈNH LẺ

Công việc pha chế, sổ sách cô đang tốt dần lên thì ngoài quê mẹ lại khó khăn. Mẹ cô cho cô em gái kế đi làm osin ở Đồng Hới với 200.000 đ/tháng. Thấy em nhỏ lại mưu sinh xa nhà sớm tội lắm. Em cứ gọi cho chị hoài và cô nghĩ tại sao mình không tính là dần dần đưa nhà vô miền nam luôn nhỉ? rồi cô đưa em vào xin làm chung với chị. Nhưng khi vào cô em không làm được việc nhẹ nhàng như ban đầu đã dự định, làm cả ngày rửa chén, lột tôm… tối lại ngủ mê man, tay chân sưng lên vì nấm ăn cô thương em nên xin chủ đổi công việc mình cho cô em. Cô chấp nhận xuống bếp và làm cứ sáng lại bưng một nồi bún bò ra gian hàng siêu thị bán chiều về ngủ lại đó cùng em thôi….

Một ngày chủ nhật Anh Hai Th về thăm mẹ và mất tích luôn. Cả gia đình và mấy anh em tìm mọi cách, công an cũng vô cuộc mà không có câu trả lời. Cô hụt hẫng vì Anh Hai là chổ dựa tinh thần và là cựu nhân viên, cái gì khúc mắc đều nhờ anh cả. Ai cũng đi tìm, đi tìm….cô coi ảnh như anh trai mình nên cô buồn lắm!  mãi 8 năm sau công an chỉ xác minh được chiếc xe của ảnh mà thôi. Anh Ba cũng cuối mùa thi cử không còn làm thêm nhiều. Và thế là chị em cô vừa non vừa không ai che chở, áp lực công việc bị đá như trái banh. Em gái cô làm sai cái gì là quản lý đem cô ra xử, tối lại là cô cứ khóc vì lỡ vô sài gòn rồi không lẽ về quê lại, mẹ lại không yên tâm. Cô cũng không dám về nhà Anh Chị để nhờ giúp đỡ. Cô chịu đựng và ngẫm nghĩ không lẽ đi làm thuê không có học vấn bị họ chèn ép mãi vậy sao? Người làm công với nhau sao không bảo bọc nhau vậy?

Cô quyết định là ra kiếm gì đó tự làm: bán cà phê vĩa hè hay bán đồ ăn hay làm gì cũng đc không làm đây nữa đâu. Sau khi 2 chị em bàn bạc và có ý kiến anh Ba nữa là phải làm gì vốn ít, làm gì mà không tốn mặt bằng, có lời nhanh. Cô đi thuê nhà ở cho 2 chị em ở phan xích long.

Mười 16 tuổi cô phụ bán cháo cá và cháo lươn ở Đồng Hới cho người quen nên cô lấy kinh nghiệm đó đổi qua BÁN CHÁO LÒNG di động.

Đi mua một chiếc xe nhôm hồi đó không đắt lắm, cái nồi to đủ cho 3 lít gạo, bếp dầu, hai chục cái tô muỗng… xong đồ nghề. Nhưng nấu bán thì cô chịu cực được còn lấy lòng từ 3h30 sáng làm sao cô đi? đường vắng, xì ke đầy khúc đường đó cô sợ lắm. Cuối cùng Anh Ba đảm nhận sáng ra lấy Lòng từ chổ phú nhuận chạy qua cho 2 chị em cô rồi về đi học.

Cô dậy sớm nhen nhúm bếp rồi nấu cháo sẵn. Chuẩn bị các thứ lặt vặt lên xe. Bê luôn cái bếp dầu để trong xe cho cháo nóng. Khi có Lòng tiết tim gan… về là cô làm sạch và chín sẵn là để lên xe kịp mờ mờ sáng.

Hai chị em phụ nhau đẩy cái xe cũng khá nặng. vì trên xe còn có nồi cháo to, bếp. tô, hai thùng nước để rữa tô nếu thiếu tô… Và bánh xe lăn ngày đầu tiên hai chị em đùn đẩy nhau rao:

Cô chị bảo: “chị đẩy em rao đi nha”

Cô em thì: “không, em đẩy cho chị rao đi, mắc cở lắm”.

Cô chị: “em đẩy sao nỗi mà đẩy, em rao đi!"

Cứ vậy cả ngày không ai rao luôn bèn mua cây bút lông ghi bên hông xe: “CHÁO LÒNG”. Rồi cứ đẩy đi ai thấy ngoắc vô là chị múc em bưng tới thôi. Ngơ ngơ ngác ngác nên nhiều người hỏi Mới ra nghề phải không? Sao cháo lòng không có “cháo quẩy”  Cô có biết nó là cái gì đâu vì miền trung không có. Vậy mai bổ sung thôi chú à. Đẩy mãi đường này xong đường khác cuối cùng ngày đầu tiên cũng hết cháo: 2000đ/tô. Mặc dù chân mỏi rã rời nhưng cô rất mừng vì ngày đầu thành công và có lời. Đó là kỷ niệm khó quên trong đời của hai chị em cô.

Ngày mai lại tiếp tục nhưng hết đùn đẩy rồi, hai đứa thay nhau rao, đẩy nhanh hơn cho kịp bán rồi quay lại lấy tô sau, có khi quay lại thì cái tô bị đồng bọn “hủ tiếu gõ” lấy mất tô. Vậy là lỗ 800đ/cái tô rồi.

Cứ vậy cứ vậy những con đường Bình Thạnh, Phú Nhuận quen mặt hai chị em cô. Lâu lâu Anh Ba đi học về sớm đạp xe chạy kiếm đẩy phụ xe về.

Nhưng buôn bán đâu phải lúc nào cũng hết. Ngày nào mưa ngập đường là đẩy không được và ít ai ăn chiều về lo ăn cháo không được nấu cơm.

Ngày nào công an rượt đuổi là cong lưng mà đẩy trốn vô lề không là bị hốt xe. Cảnh khổ nhất là vậy; tô bể hết, bếp thì tắt mất, nước văng tung tóe và nặng nữa chứ vì chưa bán hết mà..

Cô lại lẩm bẩm: “làm ăn chân chính mà cũng không được yên”

Năm đó công an làm căng quá, bán càng ít đi nên cô đi bán một mình còn cho cô em đi học uốn tóc và làm thợ phụ luôn. Vậy là cô xoay xở, có khi về tới nhà kịp đưa được cái xe vô sân chủ nhà là nằm dài luôn, ngủ thiếp đi.. ngủ dậy là cô chủ nhà dọn dẹp cho hết, dội xe cộ sạch sẽ. Cô chủ thật tốt bụng và  thấy cô chịu khó làm nên cô rất thương và hay nói con cô không làm được gì giúp cô mà còn phá phách, hút chích nữa.

Một sáng tinh mơ đẹp trời anh Ba mới xách Lòng vào trong ra ngoài thì chiếc xe đạp nhật của ảnh cất công ráp và là bạn đồng hành chinh chiến của ảnh mất tiêu. Khổ lại càng khổ hơn, bán không được mấy, tiền không dư lấy đâu mua xe trả anh…đi xe ôm về mà đi học.

Ý chí sụt dần nhưng quê ba mẹ gọi vào thì con lúc nào cô bảo cũng ổn, tiền cũng chắt góp gửi về phụ mẹ đều đều nên không ai biết chị em vất vả ra sao… để có tiền gửi về như vậy, bán chỉ lời ít vì bạn hàng cạnh tranh nhiều, công an làm gắt, ba anh chị em cô cứ ăn cháo thay cơm. Ăn mà sau này cả chục năm mới ăn lại cháo lòng lại…. Cô rất lo lắng và rồi cô lại tìm lối rẽ ra sao bạn chờ nữa nha.

 
 
 
GỌI NGAY 0936 80 84 48
ĐỂ TÌM ĐƯỢC DỊCH VỤ I-LOVE-OSIN AN TOÀN, TẬN TÂM NHẤT

I LOVE OSIN
*** Tỏa Sáng Phụ Nữ Việt ***

Địa chỉ: 

Hotline: 0936 80 84 48

Bình luận (0)

Gửi bình luận của bạn

Captcha