Chuyện đêm 4: TẠI SAO CÔ BÉ YÊU NHẠC TRỊNH?

CON ĐƯỜNG VƯƠN LÊN CỦA MỘT OSIN TỈNH LẺ Anh Hai, anh Ba làm thì làm chứ luôn theo bước em gái để ý thấy buồn hỏi thăm liền à cho nên cô lúc nào cũng là bé ÚT được che chở. Cô hạnh phúc như con nít

Ngày đăng: 17-01-2016

370 lượt xem

TẠI SAO CÔ BÉ YÊU NHẠC TRỊNH?

Con bé của anh chị đã đến lúc đi nhà trẻ rồi nếu mình ở lại làm thì cũng không sao nhưng anh chị sẽ lo cho đi học. Như vậy là gánh nặng rồi vì mình có thân thích bà con gần gì đâu, ngại lắm. Lúc đó cô chỉ nghĩ được vậy à. Sau thời gian cô xin anh chị cho ra ngoài đi làm. Anh cũng có gặng hỏi cô là cứ suy nghĩ cho kỹ, ở lại với anh chị không sao cả và cứ tiếp tục tối bé đi học về là chăm tiếp thôi, còn muốn đi làm thì cứ đi, có gì khó khăn nói anh chị giúp cho.

Có chăng đây là một quyết định lệch hướng cho cuộc đời cô? Cơ hội nó cứ ẩn hiện mờ như thực và thực như mờ làm cho cô không nhận ra được, nếu ở lại với anh chị cô đã khác.... 

Rồi cô nhờ người đồng hương xin cho làm ở nhà hàng Trịnh Công Sơn. Lúc đầu cô phụ rửa chén, lột tôm dưới bếp. Tối lại ngủ chung tập thể với cô dì chị em tập thể. Chật chội và thiếu thốn khác xa so với lúc Osin cho anh chị, cơm nước ăn uống hay là đồ dùng gì cũng có sẵn, ngủ thì lại có giường riêng. Còn ở đây xếp ra góc góc trên gác nhỏ của nhà hàng. Rồi môi trường lạ,cách ăn nói khác lắm, có khi chửi thề, làm vất vả ai cũng nóng nảy, ngôn từ thì dao to búa lớn làm cô rất sợ và thấy mình như con thú lạc vậy, non nớt.

Một hôm Cô chủ từ Canada về đi xuống thấy có cô bé nào lạ, mặt mày coi cũng được và hỏi thăm.. cô đề nghị cho cô lên làm quầy bar phụ người trên đó và huấn luyện cô chứ cho làm bếp hơi tội vì nhỏ con quá. Quầy và bếp đều có hai quản lý riêng nên ai cũng muốn giữ người của mình cô lên trên thì quản lý bếp không vừa ý.

Cô bắt đầu học lóm cách pha chế thức uống đơn giản, đọc tên các lạo rượu nước ngoài. Tiếng anh thì chưa có tên rượu toàn nước ngoài thôi, ngâm ngâm vui lắm!

Được làm chung nhiều người, dần dần tự pha được những ly sinh tố ngon đúng liều lượng, còn coctail không được làm vì chỉ có “xếp” trên cô pha. Cô làm công việc vặt và ghi sổ sách cho các mặt hàng nhập vào bán ra trong ngày. Cô cũng có thêm kinh nghiệm làm trong kho, vừa làm vừa có nhạc Trịnh nghe suốt ngày nên bây giờ đi đâu nghe là kỷ niệm nơi ấy lại tràn về, cô hay trầm lại một chút để cảm nhận cuộc sống qua bài hát.

Ở nơi ấy cô được nhận là em ÚT trong bốn anh em. Ba người đó đã thân nhau từ trước cô vào làm được có duyên cùng chung. Anh Hai làm nuôi mẹ bệnh. Anh Ba thì đi học đại học một buổi vào làm phục vụ. Chị Tư làm khâu trộn gỏi. Mỗi người mỗi việc tối 9h bớt khách lại ngồi lại ăn uống gì đó và nói chuyện, tháo gỡ khúc mắc trong ngày. Cô Út mới vô là nhiều tâm sự và học hỏi nhất.... 2 anh đi về còn lại 2 chị em lên ngủ tập thể. Có khi không yên tâm về đến nhà 2 anh lại ra thùng điện thoại gọi vào nhà hàng nói tiếp cho xong. Hồi đó chưa có điện thoại di động đâu.

Cứ như vậy thời gian trôi đi. Sáng 9h cô mới bắt đầu vào ca làm cho đến 9h-10h đêm. Một hôm đi thể dục công viên Lê Văn Tám cô chợt nghĩ; phí quá sao mình không kiếm gì làm thêm buổi sáng nhỉ? Thế là cô mượn cái xe đạp kiếm việc thêm vòng vòng khu đó. Cô xin được rữa dĩa cho một tiệm bánh cuốn sáng ngay Mạc Đỉnh Chi với 10.000 từ 5h đến 8h và được ăn sáng nữa cô mừng húm. Vậy là sáng mọi người còn ngủ cô thức dậy ra ngoài làm. Ngày nào có tiền ngày đó...Cô bị người nào đó đồn đại là đi đâu toàn sáng sớm đi y như đi “cave”.

Cũng không may cho cô là làm thì thuộc quản lý khác nhưng ngủ lại thì quản lý bếp có trách nhiệm, thế là cô bị lôi ra xử đẹp cho hả giận, và  không được đi đâu trước 7h sáng...biết là thời gian đó của mình nhưng chống là mất việc sao. Ấm ức vì mình đi kiếm thêm không phải trong giờ làm và còn  bị đòn oan nhưng phải nhịn. Đó là trải nghiệm như lớn cho cô.

Có anh em động viên nên cô vẫn hoàn thành công việc tốt. Nhưng tên rượu học lâu không thuộc, cô là người không chịu ở yên mới nãy sinh học tiếng anh cho mau thuộc. Nhưng làm sao học đây, tiền gửi cho mẹ đủ không và thời gian ra sao?  Không khéo thì bị lôi ra "chém" nữa.

Cô đi hỏi ở trung tâm Tiếng Anh gần đó:  trình độ cô lớp 9 ở quê, chưa biết chữ tiếng Anh nào, trung tâm có lớp học ko? Thế là sáng 3,5,7 cô rủ thêm một người trong đó đi học chung ngoài giờ làm việc. Túc tắc, túc tắc A,B,C,D,E,F,J....và cô cũng quen dần và biết nói vài câu. Khách nước ngoài vào cô cũng nghe câu được câu không.

Anh Hai, Ba làm việc chứ luôn theo bước em gái, hai ảnh để ý  thấy cô buồn hỏi thăm liền, cho nên cô lúc nào cũng là bé Út được che chở. Cô hạnh phúc như con nít. Môi trường đàn ông con trai nhiều nên cô cũng hay bị trêu ghẹo tán tỉnh...

Đùng một ngày nhận được lá thư của anh Ba là nói thương cô Út. Cô giận vì thất vọng tại sao đã nói anh em kết nghĩa sao lại yêu đương lạ kỳ. Vì trong cô cảm mến anh em không phải yêu nam nữ gì cả. Cô sốc và giận xin nghỉ làm một ngày rồi đi chơi xa ở  nhà bà con. Cô buồn chứ không phải vui như ai đó nhận được thư tỏ tình là vui. Kỳ lạ vậy nhưng đó là sự thật. Mấy ngày về không thèm nhìn mặt hao ông anh luôn. Anh Hai hiểu được và nói tại vì thấy cô mỏng manh dễ bị chèn ép giữa môi trường như vậy nên anh Hai muốn anh Ba bảo vệ em, còn không được thì thôi, anh xin lỗi mãi mới được.

Thế là anh em huề hòa lại tha thứ cho 2 anh làm sai cam kết. Sống xa nhà và trách nhiệm với gia đình là chị Hai phải luôn đi đầu. nhưng khoảng thời gian đó cô như một đứa em nhỏ nhất trong nhà. lúc cô 21 tuổi ai cũng kêu cô dễ thương nhất. tròn trịa như hột mít. Cô hạnh phúc và vô tư lắm... còn tiếp theo cuộc đời cô xô đẩy về đâu bạn đón đọc tiếp nhé.

 
 
 
GỌI NGAY 0936 80 84 48
ĐỂ TÌM ĐƯỢC DỊCH VỤ I-LOVE-OSIN AN TOÀN, TẬN TÂM NHẤT

I LOVE OSIN
*** Tỏa Sáng Phụ Nữ Việt ***

Địa chỉ: 

Hotline: 0936 80 84 48

Bình luận (0)

Gửi bình luận của bạn

Captcha