Chuyện đêm 10: QUYẾT ĐỊNH RỜI QUÊ HƯƠNG THỨ HAI

CON ĐƯỜNG VƯƠN LÊN CỦA MỘT OSIN TỈNH LẺ Đêm đến cô hay suy nghĩ về mọi thứ, cô luôn dằn lòng mình là thân gái phải theo chồng phải làm tròn bổn phận nơi đây. Cô lại nghĩ mình ra đi từ vùng quê lên thành phố mong muốn điều gì? Mình đã làm được chưa nào?

Ngày đăng: 04-02-2016

478 lượt xem

Chuyện đêm 10: QUYẾT ĐỊNH RỜI QUÊ HƯƠNG THỨ HAI

Sau sáu năm gắn bó miền tây quê chồng tưởng chừng cô đã an phận và hòa vào cuộc sống bình dị ấy. Nhưng không trong sâu thẳm trái tim cô chưa nguôi được khát khao thay đổi

Bởi vì lần thứ nhất cô rời xa quê hương miền Trung xa xôi vô Sài Gòn là cô muốn bứt ra khỏi vùng quê để đi tìm một tương lai khá hơn. Khi về nơi quê chồng cô cũng được gia đình chồng đối xử rất tốt. Cô cũng đã hòa vào và trở thành người con miền quê thực thụ tạm gọi là ổn.

Đêm đến cô hay suy nghĩ về mọi thứ, cô luôn dằn lòng mình là thân gái phải theo chồng phải làm tròn bổn phận nơi đây. Cô lại nghĩ mình ra đi từ vùng quê lên thành phố mong muốn điều gì? Mình đã làm được chưa nào? Ai đã đưa cả gia đình vào miền nam?  Mình tiếp tục sự nghiệp nơi vùng quê đây như thế nào được? Mọi thứ mâu thuẫn trong sâu thẳm trái tim cô.

Hết màn đêm thì bắt đầu ngày mới cô lại trở về với gia đình chồng cứ làm và học thêm mọi thứ của miền quê. Mẹ chồng làm gì cô hay hỏi và đi theo, cái gì không làm được cô cũng nói thật với mẹ chồng con không biết làm. Mẹ cô cũng chỉ bảo ân cần và rất thông cảm cho con dâu xứ lạ; chỉ vì khác miền mà thôi vốn dĩ cô cũng xuất thân nông dân và không ngại khó.

Ba chồng cô có thể hiểu tâm tư của cô. Vì cô là một người rất vì gia đình ruột của mình. Năm đó nhà đang chuẩn bị Tết thì em trai cô ở Đồng Nai bệnh nặng là cô đành gửi con cho ông bà nội và lên nuôi em trai cả hơn 1 tuần.  Đáng lẽ có gia đình và chồng con cô không nên sắp xếp đi lâu được vậy. Nhưng trước khi mẹ mất cô nói với lòng mình cô phải giúp đở gia đình nên cô cứ đau đáu về ba và em út của cô.

Cô có duy nhất một em trai vậy mà em lại bệnh nên là nỗi lo của gia đình nhất là Ba cô.

Sau đó sức khỏe em trai ổn định cô lại về quê. Một thời gian nữa cô lại có cô em gái kế sinh con nhỏ được vài tháng thì phát hiện đứa con lớn bị bệnh tim bẩm sinh. Tội nghiệp tại sao cháu không được phát hiện từ nhỏ mà để đến 4 tuổi mới biết. Thế là lại chạy chữa từ Huế đến Sài Gòn.

Em cô lại tha một lần 2 đứa nhỏ vào Sài Gòn chữa bệnh và chăm con bú. Chồng cô em phải ở quê để kiếm tiền lo chữa bệnh cho con. Nhà cô thay nhau vô ra viện nhưng có ổn được đâu.

Cô lại một lần nữa thả con gái ở quê nữa tháng xin Ba mẹ chồng lên nuôi cháu bệnh. Trời đất cái cảnh nheo nhóc con nhỏ, con lớn bệnh nặng mổ tới mổ lui. Cô thương em và xót xa cho cháu của cô. Cô không phải là mẹ của bé nhưng Cô đau đớn thay cho cô em gái và thấm được câu nói người xưa: “Dì thương cháu như con”

Thế rồi cháu cô mổ tim thành công, em gái cô lại bồng hai đứa con về quê Quảng Bình.

Một tháng sau Em rể cô bồng con vào Sài Gòn tái khám nhưng không hiểu sao đứa cháu chưa kịp khám đã ra đi trên vòng tay của Ba. Một lần nữa nỗi đau quá lớn dồn lên gia đình cô. Em gái cô chết ngất mấy lần vì nghe tin mất con trai. Cô cũng đau đớn không kém khi nỗi đau mẹ mất chưa xong tới em trai bệnh rồi tới cháu mất. Trong khi vợ chồng em gái cô cũng vay mượn đủ nơi để cứu con.

Một lần nữa chiếc xe lại chỉ chở quan tài bé nhỏ đi từ miền nam ra miền trung. Tại sao thế ông trời!!?? Cô cứ gọi mãi câu đó. Vì chiếc xe cấp cứu chở mẹ cô cũng từ Sài Gòn ra quê cô chưa nguôi được.Tại sao lại trùng hợp lại dồn vào gia đình chị em cô mãi vậy? Tại sao? Cô gào khóc trước mặt chồng cô vậy đó.

Cô rất thương những đứa trẻ nơi bệnh viện Nhi đồng là vậy. Cô chứng kiến nhiều cái đau đớn của những đứa nhỏ như cháu cô.

Cô không có điều kiện để ra tới Quảng Bình chôn cất cháu, ngày nào cũng phải động viên em gái qua điện thoại mà thôi. Có khi đêm khuya em gái gọi khóc nức nở: “chị ơi, chị ơi em nhớ con quá, chắc em sống không nỗi chị à...” Nỗi đau xé lòng cô cũng khóc theo em cô luôn. Bây giờ cô ngồi viết lại những dòng này nước mắt cô tuôn chảy, cứ chảy thôi.....

Vì cô em gái kế là người đã vào Sài Gòn cùng bán cháo lòng với cô cùng đi làm gửi tiền về lo cho gia đình. Cô ấy là người ít được đến trường nhất trong nhà, chỉ học có lớp 5 là đi làm osin thôi. Cô vào Sài Gòn bao năm cuối cùng duyên nợ lại quay về  lấy chồng Quảng Bình trong lúc nhà cô vào nam hết.. Cuộc đời này không chỉ đùa với cô mà cả với cô em gái đó nữa đấy. Cô xót xa cho cảnh xa nhà, xa cha mẹ ruột.

Càng trải qua biến cố cuộc đời với gia đình thân yêu của cô nên cô không thể nào yên lòng làm phận dâu con và làm tròn phận người vợ nơi miền quê thứ 2 đó. Cô luôn thấp thỏm lo âu. Cô muốn tự tay làm chủ cuộc sống. Hay mong muốn lớn hơn là gia đình Ba cô phải khác.... nhiều nhiều lắm. Phải gọi đúng hơn cho câu nói: “ngoài bình lặng vui vẻ nhưng trong lòng luôn nôn nóng, có khi như gì đó thôi thúc cháy ruột cháy gan cơ...”

Tập trung vào cái gì thì cái đó sẽ lớn lên. Cô dần nuôi ý nghĩ quay trở lại Sài Gòn để theo đuổi đường đi ban đầu.

Thế là một ngày đẹp trời cô quay trở lại Sài Gòn vừa lúc con gái cô chuẩn bị tựu trường lớp một....

Bước chân lên Sài Gòn lần 2 vào bốn giờ sáng của ngày 30.7 rất lạ lẫm sau mấy năm miền tây sông nước an bình.  Ngày kỷ niệm trong đời cô. Một trang sử mới của cuộc đời cô tiếp tục với những dòng chảy mãnh liệt; những khát khao cháy bỏng của cuộc đời một con người luôn biết vươn lên, tất cả đó chứa đựng trong một thân hình người phụ nữ bé nhỏ đó...

Cô chấp nhận đương đầu khó khăn thử thách để tìm một cuộc sống tốt đẹp hơn!

 

 

 
 
 
GỌI NGAY 0936 80 84 48
ĐỂ TÌM ĐƯỢC DỊCH VỤ I-LOVE-OSIN AN TOÀN, TẬN TÂM NHẤT

I LOVE OSIN
*** Tỏa Sáng Phụ Nữ Việt ***

Địa chỉ: 

Hotline: 0936 80 84 48

Bình luận (0)

Gửi bình luận của bạn

Captcha