Chuyện đêm 1 -TUỔI THƠ CƠ CỰC

CON ĐƯỜNG VƯƠN LÊN CỦA MỘT OSIN TỈNH LẺ Khó khăn trở ngại không làm cô bé tỉnh lẻ gục ngã, mà ngược lại cô đã vươn lên mạnh mẽ hơn để tìm lấy con đường hạnh phúc thành công của cuộc đời mình.

Ngày đăng: 07-01-2016

717 lượt xem

 
Chuyện đêm 1: TUỔI THƠ CƠ CỰC
 
Kết quả đạt được hôm nay của cô ấy được bắt đầu từ đâu? 
 
Cô đã có một tuổi thơ đầy khắc nghiệt và chông gai. Chính những ngày tháng cho cô hiểu thêm giá trị cuộc sống, cho cô sức mạnh lạ thường để cô có được hạnh phúc và bình an thật sự hôm nay.
 
 
Cô sinh ra trong gia đình nghèo khổ, cha cô sống trên rừng hơn 20 năm, số ngày ở nhà cùng vợ con chỉ đếm đầu ngón tay. Vậy là mẹ cô trở thành trụ cột gia đình và 5 đứa con, với mảnh vườn và vài sào ruộng miền trung không thể nào lo đủ mấy miệng ăn, chưa kể lúc ba cô cứ lỗ chi phí lại mang nợ về cho mẹ con cô. Bữa sáng chị em cô chỉ 1-2 củ khoai lang, lâu lâu mới có 2/3 chén cháo trắng với muối.
 
Cô là chị hai trong nhà . Lúc nhỏ cô nhớ ăn nhiều bột khoai mì khuấy và cơm toàn độn sắn lát khô, chổ nào có cơm nhiều thì cho em nhỏ ăn chổ nào sắn nhiều thì mẹ và cô ăn. Khi nào cô bệnh thì mới được ăn cơm hay uống nước đường. Vì vậy cô đi học cứ xỉu hoài mà mẹ cô cũng không hiểu được lý do. Khoảng 2 tuần là cô xỉu 1 lần. Mỗi lần như vậy trước khi kịp nhắm mắt cô nghe tụi bạn kêu: 
“Bây ơi hắn xỉu nữa, mi cầm cặp cho hắn, tau chạy về kêu mạ hắn vô…” cô quen như vậy.
 
Mẹ cô rất cố gắng để lo cho con, ban ngày làm vườn ruộng, đêm đến phải ngâm mình dưới dòng sông để bắt tép bắt cá mai đổi gạo cho con. Cô rất thương mẹ vì mẹ không có sức khỏe và mẹ chẳng dám ăn một miếng ngon. Mẹ cô đã mất tám lần con rồi mới có cô. Cô may mắn được sống sót nhờ mẹ đi “CHO” người khác. 
 
Cô ở nhà trong bóng đêm giữ mấy đứa em, đứa lớn thì khóc đứa nhỏ thì đói, ban ngày còn bồng đi bú nhờ còn đêm biết kêu ai. Em khóc dỗ không được thì khóc theo sưng mắt thì thôi. Trên võng cô ở giữa trước một sau một, cô cũng không được ngủ vì sẽ đè em. Cô lại ngủ ngồi và chờ mẹ. Màn đêm rất dài, cô tưởng tượng ra đủ thứ ma vì cô là chúa sợ ma, mẹ sai đi đâu thì em cô đi trước cô níu áo theo sau…..
Chính vì vậy cô làm được nhiều việc từ lúc lên 7.. cô biết nấu bữa cơm đãi bà con ngoại về thăm mà không có sự hổ trợ của mẹ. Cậu khen cô rất vui, đó là kỷ niệm được cậu xoa đầu không quên được, mỗi lần nhớ lại cô rất tự hào. Ở cái tuổi lên 10 cô trở thành CẬN VỆ của mẹ trong lúc bạn bè còn tung tăng. Mẹ cô đi bán mít ở chợ xong thế nào cũng mua về thêm 2 trái à, trưa xẻ ra và hai chị em cô đội lên đầu đi cùng làng và rao: “Ai mua mít không? Ai mua mít không?” 
 
Tiếng rao của chị em cô trở thành quen thuộc của xóm làng hồi đó. Có một kỷ niệm đáng nhớ là em cô lén móc hết một múi thế là miếng đó bán không được, về nhà mẹ cho một trận vì không đủ vốn và không biết coi em. Bạn biết không nhà cô luôn có mít nhưng không có khi nào mẹ cô cho ăn đã thèm… và trái mít cũng đi vào tâm trí mấy chị em cô giúp chị em cô đến trường. Và sau này về nhà chồng cô cũng có đi buôn mít y như mẹ hồi xưa. Tại sao nhỉ?
 
Ngoài ra mùa gì cô kiếm tiền mùa được mùa đó, cô ham làm lắm vậy mà cô vẫn đứng hạng nhất nhì lớp. Cơm áo gạo tiền đè nặng vai cô sớm quá, tới tuổi lớn mà cô chẳng lớn lên được, cô tự ti và thu mình lại, việc học cũng trở nên sa sút hơn. Và biến cố lần 1 trong đời là cô em út sinh ra bệnh nặng ba mẹ cô ở viện mấy tháng trời, 15 tuổi mà mẹ giao cho hết cả ruộng vườn cả ba đứa em lớn cả heo cả gà….
Tiền bạc cứ vay mượn đủ nơi để đóng viện phí cho em.. làm sao đây ??? Cô đã phải xoay xở bằng cách gì ban hãy đón xem đêm sau nha.
 
 
 
 
 
 
 
 
GỌI NGAY 0936 80 84 48
ĐỂ TÌM ĐƯỢC DỊCH VỤ I-LOVE-OSIN AN TOÀN, TẬN TÂM NHẤT

I LOVE OSIN
*** Tỏa Sáng Phụ Nữ Việt ***

Địa chỉ: 

Hotline: 0936 80 84 48

Bình luận (0)

Gửi bình luận của bạn

Captcha