1001 CHUYỆN OSIN: OSIN trẻ và Cô chủ trẻ

Chị Anh Thư lớn lên trong gia đình khá giả ở quận Bình Thạnh. Mẹ chị hồi trước có đi làm nhà nước nhưng lại nghĩ sớm và chăm chị rất kỹ. Chị chỉ biết đi học và học mà thôi. Chị vất vả hơn nhiều khi loay hoay với hai con nhỏ. Mẹ chị thấy thương con nên nhờ người quen giới thiệu một cô bé ở Tiền Giang lên phụ cho con mình

Ngày đăng: 01-03-2016

556 lượt xem

1001 CHUYỆN OSIN: OSIN TRẺ VÀ CÔ CHỦ TRẺ

Chị Anh Thư lớn lên trong gia đình khá giả ở quận Bình Thạnh. Mẹ chị hồi trước có đi làm nhà nước nhưng lại nghĩ sớm và chăm chị rất kỷ. Chị chỉ biết đi học và học mà thôi. May lắm thì phụ mẹ phơi đồ. Đám bạn rất ganh tị với chị. Chị tốt nghiệp đại học ngoại thương và làm cho công ty nước ngoài lương rất hậu hĩnh nên nhìn chị như tiểu thư.

Và rồi chị lập gia đình sinh con về ở với mẹ để mẹ chăm đến khi con gái đi học mẫu giáo. Chị lại tiếp tục sinh con trai thứ hai. Cùng lúc này anh trai chị cũng lấy vợ sinh con nên mẹ chị lo không xuể. Tính toán hồi lâu chị cùng chồng ra ở riêng bên ngoài. Chị vất vả hơn nhiều khi loay hoay với hai con nhỏ.

Mẹ chị thấy thương con nên nhờ người quen giới thiệu một cô bé ở Tiền Giang lên phụ cho con mình. Lan mới 17 tuổi nghỉ học sớm mà chỉ quen ở vườn cùng đồng ruộng. Khi được chị nhận vào làm rất bỡ ngỡ. Lan như một người lạc lõng không biết làm gì cả, chưa khái niệm thế nào là osin đúng nghĩa. Chị sai gì làm đó mà làm không xong. Đi ra tiệm tạp hóa mua nước mắm mà cũng không biết lấy tiền thừa, chị hỏi thì trả lời là em thấy xe đông em sợ qua đường không được nên em quên mất…

Còn chị chưa quen với cách sống có một thành viên mới trong gia đình. Cô gái còn trẻ và đúng hơn là con nít quá trong lúc chị cũng chẳng có kinh nghiệm gì mấy. Vì ở nhà với mẹ mẹ cưng quá.

Con khóc thì chị lại cuống lên Lan ơi lấy tả cho chị với, con ị rồi. Cô bé thì cũng không có biết gì về chăm trẻ.  Có khi chị muốn khóc vì không biết xử lý công việc.

Chị gọi về cho mẹ: “con khó chịu khi Lan  ở trong nhà mà ngơ ngác lắm mẹ à. Con khổ quá!”

Mẹ cô biết tính con mình nhõng nhẽo rồi nên trấn an con gái: con nên cho Lan cơ hội, con bé thật thà quá nên vậy với lại nhờ người thân giới thiệu lên mà. Từ từ chứ đuổi họ tội lắm con”

Vậy nên Chị chấp nhận tiếp tục và chịu sự điều khiển từ xa của mẹ mình để bước vào cuộc chiến chinh phục cô osin nhỏ.

Chị lên một kế hoạch thời gian sắp xếp công việc cho Lan. Còn làm như thế nào cho chuẩn thì chị hỏi mẹ.

Chưa tới 6h sáng Chị gọi Lan dậy ngay không để ngủ nướng được. Vì Lan còn nhỏ ngủ không kêu là không tự dậy.

Chỉ Lan cách nấu đồ ăn sáng đơn giản như nấu mì, miến cùng với thực phẩm chế biến sẳn trong tủ.

Đến tiếp thì phụ cô cho con gái ăn sáng. Sau đó xếp đồ, chuẩn bị sữa bánh cho bé mang theo. Mấy bữa đầu chồng chị đưa con đi học nhưng chở theo Lan cho Lan biết trường. Quay lại nhà cho Lan xuống rồi mới đi, lúc đó cở 7h20.

Sau đó thì chuẩn bị cho hai chị em ăn sáng. Chị cho con bú sữa mẹ nhưng không đủ nên phải pha sữa ngoài. Lan được hướng dẫn cách pha sữa sao cho đúng không được dư nước hay thiếu, nhiệt độ phải đúng… Lúc chị cho con bú bình thì Lan cũng có mặt vì chị biết thời gian nữa chị đi làm thì đành để con ở nhà với Lan. Phải để con tư thế tránh sặc sữa, tránh cho bé bú hơi, bú xong cho bé ợ ..v..v.. Chị phải chịu khó hỏi mẹ và chỉ lại Lan cẩn thận.

Lại chỉ cách tiệt trùng các dụng cụ bình sữa làm sao cho vệ sinh. Khăn nào dùng cho bé bú sữa thì giặt riêng không giặt với áo quần. Mẹ chị kỹ lắm vì nghĩ rằng khăn yếm ăn uống nên dùng riêng với áo quần tả..

Con ngủ lại là khoảng 8h chị chỉ Lan sử dụng máy giặt, mặc dù đã ở hơn cả tuần mà Lan vẫn chưa quen sử dụng. Chị lắc đầu lắm nhưng vẫn kiên trì chỉ tận tình không thì làm hư mất. Vì mấy ngày trước Lan nấu nước mà ấm không có nước cháy một cái ấm điện rồi.

Chị kể: “chị  thấy tội cho chị lắm vì ngày xưa ở với mẹ không lo học mấy kỷ năng việc nhà, có khi lại quát mẹ là mẹ lo xa nữa chứ. Bây giờ mới thấy thương mẹ. Chị cầu cứu mẹ để chỉ cho Lan, có khi mẹ nói là chị phải note điện thoại lại rồi đem ra thực hành đó em à.”

“Máy giặt đồ thì em tranh thủ quét nhà lau nhà nhé em”, chị bảo vậy.

 Lan quét nhà không sach cho lắm nhưng chị thấy con bé làm theo mình nhiều nên chị đợi lúc khắc nhắc nhở. Lau xong được ở dưới là thấy con bé vã mồ hôi, ì à ì ạch leo lên tầng lau tiếp.

 Chị kể: “Chị nghĩ những người lao động chân tay thật vất vả, mình được cha mẹ lo cho ăn học và có nghề nghiệp là quá may mắn, từ đó chị thấy cản thông hơn và chị quen dần khi có người giúp việc trong nhà.

Tiếp đến phơi đồ, chị cũng phải chỉ con bé phơi sao để bảo quản tốt mấy cái áo chị mua hơi nhiều tiền. Và quần lót không được phơi chung móc với áo vì mẹ chị cũng chỉ vậy. vì quan niệm áo tròng qua đầu, quần thì không nên…

Đến giờ trưa lại quay qua chế biến bữa trưa để chồng chị về cùng ăn. Sau đó dọn dẹp chén bát lau bếp núc sạch sẽ, chị kêu Osin của mình đi ngủ trưa một chút. Con còn nhỏ và osin chưa đảm đang hết nên chị tự chăm con, cần gì chị nhờ cô ấy. Khi osin dậy phụ coi con chị cũng tranh thủ chợp mắt một tí.

Sau đó osin pha sữa phụ chị xong rồi quay sang gom hết đồ đã phơi đem vào ủi, xếp ngay ngắn đâu vào đó.

Vậy là đến lúc rước con gái chị tranh thủ gần đi vì osin chưa quen đường. Nhưng dần dần chị cũng huấn luyện cô ấy đi bộ rước con về được.

Con về ríu rít hơn chơi với em chị lại chỉ cho osin làm ly sinh tố hay nước ép hay lấy bánh cho con ăn nhẹ. Nếu bữa nào chồng về sớm thì phụ trông con là chị cùng người giúp việc lo bữa cơm tối. Chị cũng tâm lý không để osin làm quá tải nên chia sẽ bớt công việc...

Đêm chị ngủ với con nhỏ, chồng ngủ với con lớn. thời gian sau con gái chị ngủ chung với Lan luôn. Đất dầm thấm lâu chị cũng đã nỗ lực hết mình giúp đỡ osin và có thêm kinh nghiệm của mẹ.

Cũng may mắn là cô osin của chị chịu khó và hợp tác với chị rất tốt. Thắm thoắt đã ba năm rồi osin của chị rành từ trong ra ngoài không cần chị nhắc nhở nhiều nữa. Đặc biệt có khi hai con của chị lại xin ngủ chung với chị Lan làm chị cũng thấy vui. Vợ chồng lại rãnh tay y như vợ chồng son.

Cả nhà cùng vui vầy như người một nhà thật ấm cúng, khi nào cô xin về quê là nhà thấy trống vắng và lộn xộn cả lên.

“Chị lột xác từ khi có osin đó em”, chị kể vậy. Chị đảm đang hẳn ra và trách nhiệm hơn nhiều. Và osin của chị đã rất cố gắng.

Chị có hỏi: “em sẽ tính gì cho tương lai, muốn lập gia đình chưa hay học nghề gì không?”

Osin trả lời: Em chưa muốn lập gia đình đâu, em giúp ba mẹ đã. Em yêu thích nghề may.

Vậy là chị sắp xếp cho cô ấy học may mong là giúp cô ấy làm được ước mơ nhỏ nhoi của mình.

I-Love-Osin rất vui khi nghe những câu chuyện như vậy, chân thật mộc mạc nhưng có kết quả tốt đẹp.

 
 
 
GỌI NGAY 0936 80 84 48
ĐỂ TÌM ĐƯỢC DỊCH VỤ I-LOVE-OSIN AN TOÀN, TẬN TÂM NHẤT

I LOVE OSIN
*** Tỏa Sáng Phụ Nữ Việt ***

Địa chỉ: 

Hotline: 0936 80 84 48

Bình luận (0)

Gửi bình luận của bạn

Captcha