1001 CHUYỆN OSIN: Hậu kỳ của OSIN đảm đang

1001 câu chuyện: HẬU KỲ OSIN ĐẢM ĐANG Mấy tháng đầu bà trả cho 200.000đ em gom góp gửi về quê hết. Mấy tháng sau lên được 250.000đ nhưng bà để dồn cuối năm lấy. Vất vả vậy mà bà còn tính thiếu của em một tháng nữa chứ. Nói mãi mới lấy lại được, bó tay thiệt

Ngày đăng: 14-02-2016

458 lượt xem

HẬU KỲ OSIN ĐẢM ĐANG

Út năm nay cùng ngoài 30 mươi nhìn cô còn khá trẻ nhưng rất thành thạo ra dáng bà chủ quán. Cô cùng con gái nhỏ rất vui vẻ sau khi bán hết cơm sáng tôi cũng không nghĩ cô từng trãi qua nhiều khó khăn của tuổi thơ. Tôi xin chia sẻ câu chuyện của bạn ấy cho chị em mình nhé.

Gia đình đông anh em, Út mới học xong có lớp 6 là hy sinh bỏ để đi làm giúp chị Hai được học nghề và chị Năm học tiếp văn hóa. Cô là tấm gương chịu khó và rất đảm đang.

Út theo chân một người quen lên thành phố ở tuổi 13 và xin được việc làm là phụ quán cơm ở Tân Bình đối diện công ty dệt Thành Công.  Sài Gòn đông đúc xe cộ qua lại làm cho cô rất sợ, qua đường là không dám qua. Còn trong quán cũng có vài người làm chung thấy cô nhỏ cũng lấn át mà cô không phản kháng được.

Quán bán rất đông chủ yếu bán cho công nhân dệt. Ở cái tuổi đáng lẽ phải học hành và còn được chăm sóc của vòng tay cha mẹ.

Vậy mà 5 giờ sáng là đã bắt đầu công việc cho đến 11 giờ đêm. Sáng sớm cô phải thái sẵn 2kg tỏi 2kg hành tươi để dành ướp thức ăn. Thái xong là muốn chín con mắt luôn chị, cô ấy kể.  Tiếp đến bà chủ đi chợ về là quay sang rửa, sơ chế thức ăn cá, thịt, lươn, ếch.. mỗi thứ cả chục kí lô vì làm rất nhiều món đến gần trưa mới xong.

Út bảo: “chị ơi cực lắm, em không hiểu sao hồi đó em có sức khỏe em làm được nhiều như vậy. Trưa chiều là công nhân túa ra bán không kịp thở. Rửa chén xong bữa trưa là tới giờ bán chiều, không có nghỉ ngơi đâu.  Xong bữa chiều là rửa dọn tới 11h khuya....  Bà chủ rất giỏi làm rất nhiều món mới cạnh tranh các quán khác. Vất vả vô cùng nhưng em cũng học được nhiều thứ.” Cô ấy cười.

Cô kể tiếp: “làm được gần 9 tháng là em đuối quá có người giới thiệu giúp việc nhà em đi làm ngay. Vì làm quán cơm không được nghỉ ngơi gì em làm nữa là em sẽ bệnh. Cô ấy trầm ngâm kể tiếp.

Gia đình thứ nhất:

“Gia đình có hai ông bà già, mấy con thì đi làm cả ngày. Ông già bị tai biến nằm một chổ. Vậy là ở tuổi 14 em phải hầu hạ một người bệnh đó chị. Vào nhận làm rồi phải chịu khó làm thôi không lẽ lại đi đâu bây giờ.

Có khi một buổi sáng em đi giặt 3, 4 chiếc chiếu do ông  tiểu tiện đại tiện chây tùm lum. Hồi đó không có mua tả bỉm như giờ đâu. Lo ông xong rồi em nấu nướng cho cả nhà và bón cơm luôn...  

Mấy tháng đầu bà trả cho 200.000đ em gom góp gửi về quê hết. Mấy tháng sau lên được 250.000đ nhưng bà để dồn cuối năm lấy. Vất vả vậy mà bà còn tính thiếu của em một tháng nữa chứ. Nói mãi mới lấy lại được, bó tay thiệt. Mà bà không biết thương người làm, không nói được nhẹ nhàng đâu toàn chửi la thôi.  Em khóc muốn hết nước mắt đấy chứ nhưng nghĩ về gia đình em cố gắng làm.

Sau đó ông bệnh nặng nằm bệnh viện Thống Nhất em cũng phải vào nuôi bệnh luôn chị. Có khi về thay bà nấu đồ ăn chưa mang vào kịp bà chửi cho như tát nước vào mặt: “Về nhà mày chết ở nhà luôn hay gì?” Bà keo lắm không cho em nỗi tiền đi xích lô mà bắt em đi bộ từ bệnh viện Thống Nhất về cư xá Bắc Hải. Thương ông em ráng làm và bị giam lương nên chờ cuối năm mới lấy. Được 2.5 năm thì em nghỉ làm ở đó vì chịu không được, tủi thân và quá cực.

Gia đình thứ hai:

Sau đó em xin làm chăm con cho gia đình gần đó cũng được hơn hai năm. Nhà này cũng bình thường đối xử em cũng được. Có điều con gái rất khó nuôi, ăn uống trần ai bé cứ phải theo em suốt ngày đêm vì mẹ đi làm nhà nước... đến khi con bé đi nhà trẻ và thấy thu nhập không dư lắm nên họ có ý cho Út nghỉ việc bớt... Trời thương chưa bị thất nghiệp là vô tình gặp chị Thu.

Gia đình thứ ba:

Đến nhà chị Thu thì Út cũng đã hơn 18 tuổi rồi. Gia đình có hai con nhỏ. Một đi nhà trẻ một bé ở nhà. Đến lúc này thì Út đã dày dặn kinh nghiệm từ trông già, trông trẻ và cả tài nấu nướng.

Gia đình lại ăn đơn giản và giao hết cho Út. Từ chăm bé đến đi chợ và nấu ăn quán xuyến gia đình. Lúc này em có cảm giác em là quản gia nhí đó chị. Em sống hết mình với gia đình chị Thu vì họ rất thương em. Coi em không khác gì con cháu.

Trong nhà ai có đồ mới là em có. Đi đâu hay dắt em đi theo. Đồ ăn trong nhà không thiếu gì cả. Em ăn mà đến nỗi ngán đồ ăn thì thôi. Vậy mà anh Chị sợ em ốm không đủ sức lo công việc, họ cứ ép nên em tròn trịa lắm. Em cảm thấy bình yên trong căn nhà đó chị à.

Chị biết không một phần em giỏi và một phần họ tin tưởng em vậy là đám giổ hay đám tiệc gì đó là họ để em tự lên món đi chợ và làm hết tất cả đó chị. Ai vô nhà chơi là họ giới thiệu như là con cháu không phải người làm. Mà không ai nghĩ em là người làm vì cũng tròn cũng ăn mặc đẹp như ai.

Làm được một năm là Anh Chị cho đi học bổ túc ngay đường Trường Chinh. Anh chủ làm sân bay và có ý sau này đưa em vô làm trong đó ngay khâu quản lý bếp núc cũng được. Vậy là em túc tắc học lên lớp 10 rồi. Em gắn bó gia đình Chị Thu 5 năm. Mỗi lần về quê là đồ đạc quà cáp xách  không hết. Họ thương em lắm em không kể hết được luôn đó. Em hạnh phúc hơn bao giờ cả.

Năm đó mẹ đau nặng em xin về thời gian chăm lo cho mẹ nhưng rồi mẹ không qua khỏi. Khi em định quay lên lại thì gia đình Chị Thu sắp qua Mỹ định cư. Thấy vậy nên em quyết định ở lại quê. Nếu không chắc cuộc đời em rẽ sang trang khác tốt hơn bây giờ nhiều rồi.

Sau đó em mở tiệm cơm tấm và bán đến bây giờ nè chị. Dành dụm em sắp mua được nhà gần chợ cho đông vui.

Nhưng hôm qua em có người quen nói là Anh Chị Thu bên Mỹ đang tìm cách liên lạc với em. Muốn giúp đở em gì đó. Họ rất thương và nhớ đến em. Dù sao đó là thành công lớn trong thời gian làm osin Sài Gòn đó chị. Thăng trầm nhưng mà có hậu phải không chị?”

Cô ấy kết thúc câu chuyện bằng nụ cười mãn nguyện. I-Love-Osin rất mong có nhiều câu chuyện đầy trải nghiệm và kết thúc có hậu như vậy.

 
 
 
GỌI NGAY 0936 80 84 48
ĐỂ TÌM ĐƯỢC DỊCH VỤ I-LOVE-OSIN AN TOÀN, TẬN TÂM NHẤT

I LOVE OSIN
*** Tỏa Sáng Phụ Nữ Việt ***

Địa chỉ: 

Hotline: 0936 80 84 48

Bình luận (0)

Gửi bình luận của bạn

Captcha